Nhánh rẽ thầm lặng: Chris Guida rebase hard fork PoW trên Bitcoin Knots
Nguyễn Hưng
Sự phân quyền bắt đầu từ một câu hỏi: khi một giao thức thay đổi, người nắm giữ nút mạng có còn là người viết luật chơi? Và khi một lập trình viên không tên tuổi rebase một hard fork proof-of-work lên một thân cây đầy gai, anh ta đang gieo một hệ điều hành mới hay chỉ đang mệt mỏi vun xới thứ mà không ai cần?
Tuần này, trong khi các màn hình chính thống đỏ rực vì những cây nến xanh vĩ đại của thị trường bull, một sự kiện kỹ thuật âm thầm đã diễn ra trên kho mã nguồn Bitcoin Knots. Chris Guida, một nhà phát triển hiếm khi xuất hiện trên các diễn đàn lớn, vừa hoàn tất việc rebase toàn bộ mã hard fork bằng chứng công việc (PoW) lên commit mới nhất của nhánh Bitcoin Knots. Không có bản tin chính thức, không có lời giới thiệu hoành tráng, chỉ có những dòng chữ trong commit log mà một kẻ mộng du khác có thể bỏ lỡ.
Tôi tình cờ thấy thông tin này khi đọc lại một luồng thảo luận trên danh sách thư cũ của Bitcoin Dev. Một người dùng hỏi: "Tại sao không ai nói về hard fork này?" Câu trả lời dưới nó dài như một bài điếu văn cho một chú ngựa ba chân. Nhưng sâu thẳm trong câu hỏi đó là một nút thắt của niềm tin và sự thờ ơ. Trong một thị trường như thế này, nơi mà mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào các quỹ ETF và những câu chuyện meme, thì một nỗ lực sửa đổi cấu trúc đồng thuận dường như là một dị vật. Vậy tại sao vẫn có người đủng đỉnh ngồi viết mã?
Hãy cùng tôi đi sâu vào câu chuyện này. Không phải để ca ngợi hay chê bai, mà để hiểu rằng, trong bản đồ khổng lồ của phi tập trung, có những con đường vẽ bằng mực vô hình.
Bitcoin Knots, cần phải nói rõ, không phải là Bitcoin Core. Nó là một nhánh độc lập do Luke Dashjr đứng đầu, nổi tiếng với việc chấp nhận những thay đổi gây tranh cãi mà Core còn do dự. Từ việc tăng kích thước khối, điều chỉnh chính sách mempool, cho đến các cải tiến về quyền riêng tư, Bitcoin Knots luôn là một vùng đất thử nghiệm - không phải cho những kẻ liều lĩnh, mà cho những người tin rằng để phân quyền thực sự, cần có nhiều cách triển khai khác nhau. Việc Chris Guida chọn nơi này để rebase hard fork không hề ngẫu nhiên. Nó như một tuyên ngôn: tôi không muốn làm một kẻ đi săn trái phép trên lãnh thổ Core.
Về bản chất kỹ thuật, "rebase" trong Git là quá trình lấy các commit từ một nhánh cũ và áp chúng lại lên nền tảng mới hơn, đồng thời giải quyết mọi xung đột có thể xảy ra. Nó nghe đơn giản như việc đọc và ghi, nhưng với một hard fork PoW, chất chứa trong đó là vô số quyết định đồng thuận chết chóc. Một hard fork PoW có thể thay đổi thuật toán băm, thay đổi chu kỳ điều chỉnh độ khó, thay đổi thời gian khối, hoặc thêm các opcode mới. Mỗi thay đổi là một sự can thiệp trực tiếp vào hệ thống niềm tin. Khi bạn thay đổi một dòng code trong quy tắc đồng thuận, bạn không chỉ sửa một lỗi; bạn đang tạo ra một vũ trụ song song nơi mà giá trị của những khối cũ và mới có thể khác nhau hoàn toàn.
Dựa trên kinh nghiệm audit của tôi, tôi có thể nói rằng việc rebase một hard fork còn khó hơn nhiều so với việc viết một smart contract mới. Trong một smart contract, bạn có thể cô lập rủi ro trong một phạm vi hạn chế. Nhưng trong một node Bitcoin, mỗi dòng code đều có thể tương tác với hàng thập kỷ logic kinh tế và triết lý bảo mật. Một sự sai lệch nhỏ trong cách xử lý ngưỡng độ khó có thể làm toàn bộ mạng lưới lao theo một hướng mới, để lại phía sau một chuỗi khối-sát-nhân không bao giờ có thể hòa giải. Khi tôi đọc bản commit của Guida, tôi hình dung anh ta phải đối mặt với một bảng điều khiển đầy những cảnh báo đỏ; đằng sau mỗi lệnh rebase là một đêm mất ngủ để tìm ra nơi mà hai luồng logic giao nhau.
Nhưng nếu không có dữ liệu cụ thể từ kho mã, từ các trang testnet, hoặc từ những tuyên bố chính thức của Chris, thì mọi phân tích của tôi chỉ là một sự tưởng tượng có hệ thống. Trong ngành phân tích kỹ thuật, người ta thường nói đến "chuỗi đánh giá" và "mức độ tin cậy". Ở đây, độ tin cậy không có gì hơn một cái tên trong biểu đồ nhánh. Tôi không thể xác nhận mục tiêu chính xác của hard fork này. Có thể anh ta muốn tạo ra một mạng lưới có khả năng chống ASIC, hoặc giảm thời gian khối xuống còn 2 phút, hoặc chuyển hướng một phần phí giao dịch thành quỹ phát triển. Tất cả những điều này đều là những mảnh ghép trong một bức tranh lớn mà chúng ta chỉ có thể phỏng đoán.
Tuy nhiên, việc thiếu hụt thông tin không phải là lý do để chúng ta quay lưng. Chính trong sự mập mờ đó có một chân lý về triết lý mã nguồn mở. Không phải mọi thứ được tạo ra đều cần sự cho phép của truyền thông. Sự phân quyền thực sự bắt đầu khi một lập trình viên, không cần một khoản tài trợ nào, ngồi xuống và viết mã cho một ông trời mà chính anh ta hình dung.
Hãy thử ngược dòng lịch sử. Năm 2017, khi tôi đọc whitepaper Ethereum, tôi tin rằng smart contract sẽ thay đổi cấu trúc quyền lực. Tôi đầu tư 200 USD vào một ICO và nhanh chóng bán ra, nhận ra rằng niềm tin của tôi nằm ở mã nguồn, không phải ở câu chuyện tiếp thị. Kể từ đó, tôi dành nhiều tháng để phân tích cơ chế đồng thuận Proof-of-Stake, nhưng trái tim tôi vẫn nằm ở miền đất của PoW - nơi mà sự cạnh tranh khốc liệt giữa các thợ đào là một phép ẩn dụ từng centimet của thực tại. Bởi lẽ, trong PoW, lịch sử được ghi bằng công sức, không phải bằng đặt kèo.
Quay trở lại với Chris Guida. Anh ta đã thực hiện một hành động gần như vô nghĩa về mặt kinh tế. Bitcoin Knots không có giá trị thị trường như bitcoin, và một hard fork của nó lại càng không có. Không một VC nào sẽ rót tiền vào một thứ không có token. Nhưng có một điều gì đó trong sự vô nghĩa này khiến tôi phải dừng lại. Trong một hệ sinh thái bị thống trị bởi các quỹ đầu tư và các nhóm nghiên cứu được trả lương hàng triệu đô la, thì một cá nhân viết mã trong một góc nhỏ của GitHub là một ốc đảo của sự thuần khiết.
Từ góc độ thị trường, đây có thể là một bước đi thụt lùi. Chính chúng ta đã chứng kiến sự tan rã của Bitcoin Cash, sự chết dần của Bitcoin SV, và sự lãng quên của Bitcoin Gold. Những hard fork được sinh ra từ những cuộc cãi vã về quy mô khối hay chính sách phí thường chỉ mang lại sự hỗn loạn và làm loãng lực lượng khai thác. Nếu Chris Guida có thể khiến cộng đồng chia rẽ, thì có lẽ anh ta sẽ chẳng làm được gì ngoài việc tạo ra một nhóm các nhà lý tưởng ngồi khóc với nhau trong một góc Discord.
Nhưng sự thực dụng đó, nhìn từ lăng kính phản trực giác, có thể chính là liều thuốc giải cho cơn mê của một thị trường đang bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa tư bản tài chính thái quá. Chúng ta đang ở trong một kỷ nguyên mà sự thành công của một giao thức được đo bằng TVL, bằng số lượng địa chỉ, bằng giá cả của một đồng meme. Trong bối cảnh đó, một hard fork lặng lẽ được chăm sóc bằng sự tận tụy của một người tin rằng sự phân quyền về bản chất là một quá trình thử và sai. Nó không cần người hâm mộ.
Một điều nữa cần phải nói đến là khái niệm "sổ cái bất biến". ETF Bitcoin đã được phê duyệt, và tôi từng viết rằng điều đó có nghĩa là sự bất biến của sổ cái sẽ phải nhường chỗ cho các mô hình tài chính truyền thống. Nhưng thật nghịch lý chính những hard fork như thế này lại là một lời nhắc rằng sổ cái không bao giờ bất biến theo nghĩa tuyệt đối. Lịch sử blockchain là lịch sử của những sự lựa chọn có chủ ý. Khi một khối loại bỏ một loại giao dịch, hay thêm một loại mới, nó đang viết lại tương lai của sổ cái. Và không một quyết định nào - kể cả của cộng đồng - tuyệt đối đúng. Quan trọng là bạn có cho phép phiếu bầu bằng việc di chuyển hashrate hay không.
Sự phân quyền bắt đầu từ một câu hỏi: rằng ai có quyền thay đổi luật lệ. Nhưng câu trả lời không nằm trong một tài liệu hay một cuộc trưng cầu dân ý trực tuyến. Nó nằm trong số lượng thợ đào sẵn sàng gắn bó với một chuỗi, nằm trong số lượng nhà phát triển sẵn sàng bỏ công để rebase mã, và nằm trong sự kiên nhẫn của một cộng đồng để lắng nghe những tiếng nói nhỏ. Chris Guida đang thực hành một thứ thật thô sơ: anh ta dùng thời gian vào một thứ không hứa hẹn lợi nhuận. Trong một xã hội mà thời gian là tiền, điều đó trở thành một hành động gần như mang tính khiêu khích.
Tôi không biết Chris Guida có đọc Foucault hay không, nhưng cách anh ta làm việc gợi lại khái niệm "kiến trúc quyền lực" mà Foucault từng nói: quyền lực không nằm ở chỗ ai cai trị, mà nằm ở những thao tác kỹ thuật nhỏ nhặt của hệ thống. Cấu trúc đồng thuận của một blockchain là một kiến trúc quyền lực hoàn hảo. Bằng cách thay đổi các tham số PoW, Guida đang cố gắng thiết kế lại mối quan hệ giữa các thực thể tham gia. Anh ta có thể thất bại, nhưng thất bại đó vẫn còn giá trị. Thomas Edison từng nói ông đã không thất bại sao ngàn lần để tạo ra bóng đèn; ông chỉ tìm ra ngàn cách không hoạt động. Một hard fork được rebase thành công, dù không ai sử dụng, vẫn là một kiến thức quý giá cho những người khác sẽ làm nó tốt hơn.
Nói về khía cạnh "mã nguồn mở", cần phải nhắc rằng đây chính là điều khiến Bitcoin trở nên khác biệt so với ngân hàng trung ương. Vẫn còn đó một sự mù quáng khi nghĩ rằng "mã nguồn mở có nghĩa là không có rào cản". Thực tế, mã nguồn mở tạo ra những bức tường thành về trách nhiệm. Mỗi một dòng commit là một lời thú nhận rằng bạn chịu trách nhiệm cho những gì đang chạy trong hệ thống. Chris Guida không chỉ duy trì một khối mã cho riêng anh ta; anh ta giao nó cho công chúng, với tất cả quyền tự do và nguy hiểm.
Bằng cách đặt hard fork PoW trên Bitcoin Knots, anh ta tạo ra một khả năng: nếu một ngày nào đó cộng đồng Bitcoin quyết định chuyển sang một thuật toán mới, hoặc điều chỉnh lại cách thức tìm kiếm sự đồng thuận, thì họ sẽ có một bản thiết kế đã được thử nghiệm. Đây là cách mà khoa học mở vận hành: không phải mọi thí nghiệm đều dẫn đến một đột phá, nhưng tất cả đều dẫn đến một mảnh hiểu biết.
Tôi muốn nhấn mạnh rằng, trong một thị trường bull, có sự cám dỗ để gạt bỏ những thứ không tăng giá. Nhưng chính những thứ không tăng giá đã giúp cho thứ tăng giá tồn tại. Một cây cổ thụ cần một hệ sinh thái nhiều loài nấm, vi khuẩn và côn trùng để có thể đứng vững. Nếu chúng ta vứt bỏ tất cả những thứ thí nghiệm "vui vẻ" không sinh lời, chúng ta sẽ biến blockchain thành một khu vườn thương mại với những đóa hoa nhựa.
Mặt khác, có thể tôi đang lãng mạn hóa một sự kiện không đáng. Tôi không thể khẳng định Chris Guida đã không nhận một khoản tài trợ bí mật từ một quỹ nào đó muốn phá hoại Bitcoin. Trong thế giới tiền mã hóa, không có gì là tuyệt đối. Nhưng ngay cả khi đó, một hành động vị lợi vẫn có thể mang lại giá trị về mặt kỹ thuật nếu nó được thực hiện đúng cách. Miễn là mã được viết với sự thận trọng và trách nhiệm, thì động cơ của người viết mã trở thành vấn đề thứ yếu.
Sự phân quyền bắt đầu từ một câu hỏi: liệu chúng ta có đủ dũng cảm để nhìn vào một thiết kế mà chúng ta không đồng ý, và học hỏi từ nó? Nếu cộng đồng phản ứng với hard fork này bằng việc chế giễu, họ có thể đánh mất một cơ hội để hiểu về những hạn chế của thuật toán hiện tại. Thật may mắn, không phải cộng đồng nào cũng có một "Chris Guida". Một người dám làm việc trong bóng tối để chiếu sáng một hướng đi mới.
Khi tôi viết những dòng này, thị trường đang ở đỉnh cao của một làn sóng tăng trưởng. Những người mới vào nghề tự hỏi tại sao họ không mua bitcoin từ năm 2019. Những nhà đầu tư kỳ cựu khuyên họ hãy giữ chặt. Nhưng cũng sẽ có một nhóm người, nhỏ hơn nhiều, mở trình soạn thảo và bắt đầu đọc mã của Chris Guida. Họ không quan tâm đến giá của bitcoin. Họ quan tâm đến giá trị của một hệ thống phân tán, nơi mà câu trả lời không đến từ một thánh đường, mà từ một bản có thểkiểm tra.
Và như vậy, tôi muốn kết thúc bài viết này bằng một câu hỏi mở, đúng với tinh thần của một nhà truyền giáo: Nếu một hard fork không tạo ra một đồng tiền mới có giá trị, liệu nó có còn là một hard fork? Hay đó là một tác phẩm nghệ thuật? Tôi tin rằng câu trả lời nằm ở niềm tin của người xem. Và trong act của việc đặt câu hỏi, chúng ta đang thực hành sự phân quyền - không phải nơi khối, mà nơi tư duy.
Sự phân quyền bắt đầu từ một câu hỏi: tại sao bạn lại dành thời gian đọc một phân tích về một dòng commit vô danh? Vì sự tò mò, hay vì một hy vọng rằng thế giới không chỉ được cai trị bởi đô la? Dù là lý do gì, bạn cũng vừa tham gia vào một hành vi khởi tạo. Bạn không chỉ là người tiêu thụ thông tin; bạn là một phần của mạng lưới những người giữ cho không gian này vật lộn với sự sống và cái chết của những ý tưởng.
Khi chiến tranh khai thác, khi những nút mạng rơi rụng, khi có những cuộc tranh cãi về một hard fork mà chẳng ai dùng, hãy nhớ rằng đó là cách sự sống cảm thấy mạch đập của mình. Không có sự phân nhánh, không có sự thử nghiệm, thì blockchain sẽ trở thành một bức tường đặc, nơi không một sinh vật nào có thể chui qua. Chris Guida có thể không bao giờ nghe thấy tiếng vỗ tay, và tôi cũng không biết phải cảm ơn anh ta như thế nào, nhưng tôi biết rằng trên GitHub có một nhánh mã đang thì thầm về một tương lai khác.
Đó là cách mà một công nghệ trở thành một tôn giáo: bằng cách cho phép những người theo đuổi chân lý nhỏ bé được phạm "sai lầm thiêng liêng". Và như một người từng đọc trắng đêm sách của đức Dalai Lama lẫn whitepaper Bitcoin, tôi chọn niềm tin rằng sự khai sáng không nằm ở việc tìm ra câu trả lời cuối cùng, mà nằm ở việc tiếp tục hỏi.
Hard fork PoW trên Bitcoin Knots có thể rồi sẽ bị lãng quên, nhưng hành động rebase của Chris Guida đã ghi vào hệ thống phân cấp của sự chú ý một dấu vết. Một dấu vết để sau này, khi một người khác muốn làm điều tương tự, họ có thể nói: ồ, đã có một người từng làm việc này, và không ai cười nhạo anh ta.
Đây là nguồn gốc của mọi nền văn minh. Và cũng là nguồn gốc của một thị trường tăng giá thật sự: không phải khi giá tăng, mà khi niềm tin vào việc thử nghiệm được đặt lên bàn thờ của sự bền vững.