S&P Global loại Bitcoin và XRP khỏi chỉ số: Thước đo 'doanh thu' hay góc nhìn sai lầm?
Hồ Thịnh
7 ngày trước, S&P Global – một trong những tổ chức xếp hạng tín dụng và chỉ số tài chính lớn nhất thế giới – đã âm thầm loại bỏ Bitcoin (BTC) và XRP khỏi bộ chỉ số tiền điện tử của họ. Lý do được đưa ra: ‘các tài sản này không đáp ứng tiêu chuẩn doanh thu (revenue criteria)’. Một quyết định tưởng chừng kỹ thuật, nhưng nó mở ra một câu hỏi lớn: Liệu thước đo của Phố Wall có phù hợp để đánh giá giá trị của một giao thức phi tập trung?
Trước hết, cần hiểu bối cảnh. Bộ chỉ số S&P Digital Market Index (SDMI) – nơi từng có BTC và XRP – được thiết kế để phản ánh hiệu suất của các tài sản kỹ thuật số dựa trên các tiêu chí tài chính truyền thống. Một trong số đó là ‘doanh thu’: tài sản phải tạo ra dòng tiền có thể đo lường được, chẳng hạn như phí giao dịch, phí giao thức, hoặc các khoản thanh toán định kỳ. Bitcoin, với bản chất là ‘vàng kỹ thuật số’, không có doanh thu nội tại – nó chỉ chuyển giá trị. XRP, dù được thiết kế cho thanh toán xuyên biên giới, nhưng nguồn thu chủ yếu đến từ Ripple Labs (công ty phát hành) chứ không phải từ chính giao thức XRP Ledger. Kết quả: cả hai đều bị loại.
Đây là điểm cốt lõi mà tôi muốn mổ xẻ. Với tư cách là một Core Protocol Developer từng audit hàng trăm smart contract, tôi thấy rằng việc định lượng ‘doanh thu’ cho một giao thức phi tập trung luôn là bài toán khó. Hãy nhìn vào Ethereum: mỗi giao dịch đều đốt một phần gas, tạo ra doanh thu rõ ràng cho mạng lưới. Solana cũng tương tự. Nhưng Bitcoin? Các miner nhận phần thưởng khối và phí giao dịch – đó là doanh thu của miner, không phải của giao thức. Trong khi đó, XRP Ledger có phí giao dịch cực thấp (micro-penny), và lượng XRP bị đốt là không đáng kể so với tổng cung. Nếu dùng tiêu chuẩn của S&P, chỉ có những blockchain có cơ chế đốt phí mạnh hoặc mô hình kinh tế tập trung mới lọt vào ‘mắt xanh’.
Nhưng đó mới chỉ là bề nổi. Phần thú vị nhất – và cũng là điều mà hầu hết các bài viết đều bỏ qua – chính là ẩn ý đằng sau quyết định này. Tôi tin rằng S&P đang cố gắng ‘hoà nhập’ với quan điểm của SEC: các tài sản kỹ thuật số cần có khả năng chứng minh giá trị kinh tế thông qua dòng tiền. Điều này vô tình tạo ra một sự phân loại mới: ‘tài sản có doanh thu’ (ETH, SOL, ADA...) và ‘tài sản lưu trữ giá trị/thanh toán’ (BTC, XRP). Trong dài hạn, nếu xu hướng này được các tổ chức khác noi theo, Bitcoin và XRP có thể bị gạt ra khỏi các sản phẩm tài chính truyền thống – từ ETF đến quỹ chỉ số. Tuy nhiên, tôi cho rằng đây là một sai lầm về mặt khái niệm. Giá trị của Bitcoin không nằm ở dòng tiền, mà ở tính bất biến, phi tập trung và khả năng làm nền tảng cho toàn bộ hệ sinh thái. Còn XRP – dù đang vướng vụ kiện – lại có lợi thế về tốc độ và chi phí thấp cho thanh toán quốc tế, một thị trường trị giá hàng nghìn tỷ đô la.
Và đúng lúc này, một dữ liệu thú vị khác xuất hiện: trên Polymarket, xác suất XRP đạt ATH (đỉnh lịch sử) vào cuối năm 2026 chỉ là 6,6%. Một con số quá thấp, gần như thể thị trường đang ‘đặt cược’ rằng XRP sẽ không bao giờ quay lại đỉnh cũ. Nhưng hãy cẩn thận: các thị trường dự đoán thường có tính thanh khoản thấp và dễ bị thao túng. 6,6% không phải là một dự báo chính xác, mà là tấm gương phản chiếu tâm lý cực kỳ bi quan hiện tại. Nếu có bất kỳ tin tức tích cực nào từ vụ kiện Ripple hoặc sự chấp nhận từ các ngân hàng lớn, xác suất này có thể nhảy vọt, tạo ra một cú ‘short squeeze’ phi thường.
Kết hợp hai sự kiện này – S&P loại bỏ và xác suất 6,6% – tôi thấy một câu chuyện thú vị hơn nhiều so với những gì báo chí đang viết. Thay vì lo lắng về việc bị loại khỏi chỉ số, các nhà phát triển và nhà đầu tư nên tự hỏi: Liệu chúng ta có đang quá phụ thuộc vào các tiêu chuẩn của Phố Wall? Bitcoin và XRP có cần phải có ‘doanh thu’ để tồn tại? Hay bản thân các chỉ số đó đã lỗi thời?
Câu trả lời nằm ở tương lai của chính các giao thức. Nếu Bitcoin tiếp tục mở rộng qua các lớp thứ hai (Lightning Network) và XRP thực sự chiếm lĩnh thị trường thanh toán xuyên biên giới, thì ‘doanh thu’ sẽ tự đến – không phải dưới dạng phí giao thức, mà dưới dạng giá trị được bảo toàn và chuyển dịch. Còn S&P? Họ có thể sẽ phải viết lại bộ tiêu chuẩn của mình. Hoặc không. Và đó mới là rủi ro thực sự: khi các tổ chức tài chính truyền thống áp đặt tư duy cũ lên một công nghệ mới, họ có thể bỏ lỡ toàn bộ bức tranh.