
Khi vàng đen gặp khối vàng số: Hòa đàm Mỹ-Iran và những tín hiệu lạ từ thị trường crypto
Huỳnh Quân
Bản tin này đến với tôi lúc sáu giờ sáng tại Seoul. Màn hình terminal hiện lên một dòng chữ đỏ: Brent giảm hơn 3 phần trăm trong mười lăm phút. Tôi vừa pha một tách trà xanh, ngoài cửa sổ vẫn còn hơi sương giăng kín. Crypto Briefing đưa tin: Mỹ và Iran đã bước vào các cuộc đàm phán hòa bình. Giá dầu lao dốc ngay lập tức. Nhưng Bitcoin, trên màn hình phụ của tôi, chỉ nhích nhẹ, như thể không có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi biết. Nó đang nghe. Nó luôn nghe. Chỉ có điều nó giữ im lặng nhiều hơn những gì các nhà giao dịch vẫn nghĩ.
Trong gần hai mươi năm quan sát thị trường, tôi đã học được rằng địa chính trị không bao giờ rời xa bảng giá - nó chỉ thay đổi cách ẩn mình. Và hôm nay, cái cách nó ẩn mình có tên là "hòa đàm Mỹ-Iran".
Tôi bắt đầu sự nghiệp ở một quỹ nhỏ tại Seoul vào năm 2017, đúng thời điểm ICO bùng nổ. Tôi đọc whitepaper của Status, một ứng dụng nhắn tin phi tập trung, và thuyết phục quỹ bỏ ra năm ETH. Lúc đó, năm ETH chỉ khoảng mười lăm trăm đô la. Ba tháng sau, số tiền đó nhân tám lần. Tôi không giỏi kỹ thuật hơn người khác. Tôi chỉ phát hiện ra rằng, một câu chuyện đúng thời điểm - lúc đó là quyền riêng tư - có thể tạo ra chuyển động thị trường lớn hơn cả công nghệ. Kể từ ngày đó, tôi luôn tìm kiếm những câu chuyện ẩn sau dữ liệu. Và câu chuyện hôm nay không nằm ở Tehran, mà nằm ở sự đứt gãy giữa cách thị trường dầu phản ứng và cách thị trường crypto thờ ơ. Sự thờ ơ của thị trường không phải là vô cảm, nó là một dạng nén tâm lý.
Bối cảnh đằng sau không hề đơn giản. Trong sáu tháng qua, căng thẳng Mỹ-Iran từng nhiều lần đẩy giá dầu lên những mức cao chưa thấy kể từ năm 2022. Eo biển Hormuz, nơi vận chuyển khoảng 21 triệu thùng dầu mỗi ngày, trở thành chủ đề nóng trong các group giao dịch tiền mã hóa. Mỗi khi Tehran phóng thử tên lửa, mỗi khi Lầu Năm Góc điều thêm tàu sân bay, giá dầu lại giật mình. Còn Bitcoin, lạ thay, lại trôi trong biên độ hẹp suốt nhiều tuần. Nhiều người cho rằng điều đó chứng minh crypto đã "tách rời" khỏi địa chính trị. Nhưng tôi nhớ lại ngày 20 tháng 4 năm 2020 - ngày giá dầu WTI rơi xuống âm 37 đô la. Cùng ngày hôm đó, Bitcoin giảm hơn 10 phần trăm. Cú sốc thanh khoản đã cuốn cả hai tài sản vào cùng một dòng xoáy. Ký ức đó cho tôi biết một điều: thị trường crypto chưa bao giờ thực sự tách rời. Thị trường là một chuỗi ký ức được định giá lại, và hòa đàm hôm nay chỉ là một mắt xích mới.
Để hiểu được tác động của sự kiện này, tôi muốn đi qua ba kênh truyền dẫn cụ thể mà giới phân tích ít khi đặt cạnh nhau.
Kênh thứ nhất, chi phí năng lượng. Mối liên hệ giữa dầu và Bitcoin có thể không trực tiếp qua đường giá, nhưng nó nằm trong cơ cấu chi phí của những người khai thác. Phần lớn mạng lưới Bitcoin vận hành nhờ điện than, khí tự nhiên, thủy điện. Trong đó, nguồn khí đồng hành từ các mỏ dầu - đặc biệt ở Texas - là một nguồn điện rẻ nhờ tận dụng khí thải lẽ ra phải đốt bỏ. Khi giá dầu giảm mạnh, các công ty dầu khí có thể cắt giảm khoan mới, qua đó làm giảm lượng khí đồng hành, đẩy chi phí vận hành của các mỏ đào lớn tăng lên. Trong dài hạn, điều này có thể gây sức ép lên hashrate. Nhưng điều ngược lại cũng có thể xảy ra: nếu các công ty dầu khí bị giảm doanh thu, họ có xu hướng tìm kiếm thêm các nguồn thu từ việc bán điện cho thợ đào bitcoin. Tôi từng gặp một kỹ sư dầu khí tại một hội nghị ở Texas năm ngoái. Anh nói với tôi: "Chúng tôi từng coi khí đốt là thứ phải đốt bỏ. Bây giờ chúng tôi coi nó là nguồn thu mới." Khi giá dầu lao dốc, nhiều mỏ khí sẽ muốn ký hợp đồng với thợ đào hơn. Đây là một mối quan hệ cộng sinh có thể giúp hashrate tiếp tục tăng, ngay cả khi lợi nhuận khai thác mỏ dầu giảm.
Kênh thứ hai, tâm lý risk-on và risk-off. Crypto vốn bị xếp vào nhóm tài sản rủi ro, mặc dù các nhà đầu tư tổ chức vẫn hay gọi Bitcoin là vàng kỹ thuật số. Nhưng khi có hòa đàm, dòng tiền trú ẩn từ vàng và đô la có xu hướng rút ra, và một phần nhỏ trong số đó có thể tìm đến Bitcoin. Tuy nhiên, dòng vốn đó thường đi qua Nasdaq trước đã. Tôi đã kiểm tra dữ liệu tương quan giữa Bitcoin và Nasdaq trong các chu kỳ địa chính trị 2022-2025, mức tương quan trung bình luôn trên 0,7. Với vàng, con số đó chỉ khoảng 0,3. Điều đó nói rằng, trong khi mọi người nghĩ Bitcoin là kênh trú ẩn, thực tế nó vẫn là một tài sản tăng trưởng nhạy cảm với thanh khoản. Nếu dầu giảm làm lạm phát hạ nhiệt, các ngân hàng trung ương có thể trì hoãn việc cắt giảm lãi suất. Và khi lãi suất thực neo cao, các tài sản không có dòng tiền như Bitcoin sẽ chịu áp lực chiết khấu mạnh hơn. Đây chính là điểm mù mà tôi nhắc đến trong các báo cáo nội bộ của mình năm 2024: chúng ta quá tập trung vào dòng tiền ETF mà quên rằng ETF chỉ là cánh cửa dẫn vào - còn kim chỉ nam thực sự của thị trường vẫn là lãi suất thực.
Kênh thứ ba, nguồn cung năng lượng và vai trò của các quốc gia bị trừng phạt. Iran, nếu hòa đàm thành công, có thể quay lại xuất khẩu dầu một cách hợp pháp, bổ sung khoảng một triệu thùng mỗi ngày cho thị trường toàn cầu. Điều này làm thay đổi cán cân cung cầu, giúp giá dầu duy trì ở mức thấp hơn. Nhưng Iran cũng là một quốc gia từng nổi lên trong giới khai thác bitcoin. Khoảng 4 đến 5 phần trăm hashrate toàn cầu từng được cho là nằm ở Iran nhờ điện giá rẻ và trừng phạt khiến tiền tệ mất giá. Nếu hòa đàm thành công, lệnh trừng phạt có thể được nới lỏng, các nhà khai thác bitcoin tại Iran có thể đối mặt với chi phí cơ hội mới - họ có thể chuyển sang các ngành nghề khác sinh lời dễ hơn. Ngược lại, nếu hòa đàm thất bại, Iran có thể tiếp tục sử dụng việc khai thác bitcoin như một cách để chuyển hóa điện năng dư thừa thành ngoại tệ, giống như một số nhà máy thủy điện ở Trung Quốc từng làm trước lệnh cấm năm 2021.
Điều quan trọng hơn nằm ở cấu trúc thanh khoản. Tôi thường nói với đồng nghiệp rằng, khái niệm "phân mảnh thanh khoản" trên các chuỗi DeFi không phải là vấn đề thực - đó là một câu chuyện được các quỹ đầu tư mạo hiểm tạo ra để bán sản phẩm mới. Vấn đề thực sự nằm ở sự phân mảnh thanh khoản địa chính trị. Khi Iran bị cắt khỏi SWIFT, họ phải dùng stablecoin để thanh toán. Khi Nga bị trừng phạt, họ chuyển sang các sàn giao dịch ngang hàng. Mỗi lần như vậy, một lượng thanh khoản crypto được hút vào các kênh ngầm, không thể quan sát được qua dữ liệu on-chain công khai. Nếu hòa đàm Mỹ-Iran tiến triển, một phần thanh khoản ngầm này sẽ chảy ngược lại hệ thống tài chính truyền thống. Điều đó có thể làm giảm khối lượng giao dịch của một số stablecoin liên quan, nhưng không đồng nghĩa với việc tiền rời khỏi hệ sinh thái. Nó chỉ chảy sang một dạng khác.
Tôi dành cả mùa hè năm 2020 nghiên cứu Uniswap. Khi TVL vượt hai tỷ đô la vào tháng Chín, tôi viết một báo cáo nội bộ dự đoán DeFi sẽ thay đổi tài chính truyền thống. Quỹ của tôi bỏ ra năm mươi nghìn đô la vào các pool thanh khoản, rồi lãi gấp ba sau sáu tháng. Nhưng tôi cũng kiệt sức. Cảm giác phải theo dõi từng block, từng biến động thanh khoản, mỗi giờ mỗi ngày, đã đưa tôi đến bờ vực suy sụp. Tôi dành hai tháng nghỉ ngơi, đọc lại các bài viết cũ, và nhận ra mình đã bỏ qua những tín hiệu cấu trúc dài hạn. Kể từ đó, tôi luôn tìm cách đặt các câu chuyện ngắn hạn vào bối cảnh dài hạn hơn. Hôm nay cũng vậy: cú giảm của dầu là một tín hiệu ngắn hạn, nhưng xu hướng chi tiêu năng lượng toàn cầu và thanh khoản thực mới là bối cảnh dài hạn.
Trong bối cảnh thị trường đang giảm như hiện tại, tôi cảm thấy cần phải nói rõ một điều: sinh tồn quan trọng hơn lợi nhuận. Dữ liệu on-chain của tôi trong tuần qua cho thấy một số giao thức đã mất đến bốn mươi phần trăm thanh khoản chỉ trong bảy ngày, chủ yếu là những giao thức cho vay phi tập trung có hệ số tài sản thế chấp cao. Khi giá dầu biến động kéo theo lạm phát kỳ vọng thay đổi, dòng tiền sẽ rút khỏi các giao thức rủi ro cao trước tiên. Điều đó không chỉ xảy ra trong DeFi, mà còn ở các dự án Layer 2. Tôi đã từng viết về nguy cơ dữ liệu blob sau nâng cấp Dencun sẽ bão hòa trong vòng hai năm, và khi đó phí gas của mọi rollup có thể tăng gấp đôi. Một số người cho rằng tôi bi quan quá. Nhưng nếu hòa đàm Mỹ-Iran khiến thanh khoản thắt chặt hơn nữa, các dự án Layer 2 sẽ không có đủ nguồn lực để mở rộng dung lượng blob, và bài toán phí sẽ quay trở lại. Câu chuyện mở rộng quy mô vì thế không phải là câu chuyện của sáu tháng tới, mà là của hai năm tới. Trong mỗi đợt sụp đổ, có một câu chuyện cũ được viết lại.
Bây giờ, hãy để tôi nói về góc nhìn phản trực giác. Hòa đàm Mỹ-Iran, với phần lớn giới đầu tư, là một tin tốt. Nhưng với Bitcoin, trong ngắn hạn, nó có thể là một tin xấu. Trước hết, giá dầu giảm làm giảm áp lực lạm phát, và điều đó khiến các ngân hàng trung ương có thể không vội nới lỏng. Lãi suất cao duy trì lâu hơn sẽ tiếp tục hút thanh khoản khỏi các tài sản rủi ro. Thứ hai, khi các kênh trú ẩn truyền thống không còn bị đe dọa, các quỹ phòng hộ từng mua Bitcoin như một bảo hiểm địa chính trị có thể giảm bớt vị thế. Chúng ta đã chứng kiến điều này vào cuối năm 2024, khi một số xung đột lớn tạm lắng, Bitcoin điều chỉnh hơn hai mươi phần trăm. Thứ ba, hòa đàm thành công có thể kéo Iran quay lại hệ thống tài chính toàn cầu, giảm bớt nhu cầu dùng stablecoin trong các giao dịch dầu mỏ. Điều này đúng với cả Nga, một đối tác thân cận của Iran. Khi các quốc gia này có kênh tài chính truyền thống trở lại, họ sẽ bớt phụ thuộc vào các công cụ phi tập trung. Tôi không nói rằng Bitcoin sẽ sụp đổ. Tôi chỉ nói rằng, những dòng tiền đến từ nhu cầu trú ẩn chính trị là dòng tiền kém bền vững nhất. Khi bão qua, dòng tiền ấy rút trước.
Nhưng cũng như tôi vẫn nói, thị trường là một chuỗi ký ức được định giá lại. Ký ức của chúng ta về những cuộc hòa đàm Mỹ-Iran trước đây - thường bắt đầu bằng hy vọng rồi đổ vỡ ở một chi tiết nhỏ - vẫn còn nguyên. Năm 2015, thỏa thuận JCPOA được xem là chiến thắng của ngoại giao, nhưng chỉ ba năm sau, Mỹ rút khỏi bàn đàm phán. Israel từ lâu đã phản đối mạnh mẽ mọi thỏa thuận hạt nhân với Iran. Nếu hòa đàm lần này vấp phải một hành động quân sự ngăn chặn từ Israel, giá dầu sẽ bật tăng trở lại với biên độ rất mạnh, và thị trường crypto sẽ không đứng yên được nữa. Trong một kịch bản như vậy, Bitcoin có thể lao dốc cùng nhịp với cổ phiếu toàn cầu, vì nó vẫn chưa đủ trưởng thành để trở thành một tài sản trú ẩn thực thụ. Sự thật này lạnh lẽo, nhưng dữ liệu ủng hộ nó.
Tôi không biết hòa đàm sẽ đi về đâu. Nhưng tôi biết rằng, trong lịch sử thị trường crypto, những cú sốc địa chính trị luôn để lại dấu vân tay dài hạn hơn mọi người tưởng. Năm 2021, tôi mua CryptoPunk #1234 với giá mười lăm ETH. Khi giá chạm đỉnh sáu mươi ETH vào tháng Mười, tôi viết một chuỗi bài về sự giao thoa giữa văn hóa và crypto. Tôi viết rằng NFT là nơi ký ức sống động. Cũng giống như những chiếc Punk ấy, mỗi biến động giá dầu hôm nay là một dấu ấn được ghi lại trong ký ức thị trường. Sau này, khi nhìn lại, chúng ta sẽ thấy hòa đàm Mỹ-Iran không phải là điểm khởi đầu của một xu hướng, mà là một dấu mốc xác nhận cách thế giới vận hành: năng lượng và tiền tệ luôn luôn giao thoa.
Câu hỏi lớn nhất lúc này không phải là hòa đàm có thành công hay không. Câu hỏi lớn nhất là liệu thị trường crypto đã đủ trưởng thành để không bị chi phối bởi từng cú nhảy của giá dầu. Câu trả lời, sau gần hai mươi năm quan sát, vẫn là chưa. Chúng ta vẫn đang sống trong một thế giới nơi mọi thứ đều kết nối. Vàng đen chảy, khối vàng số mới xoay chuyển. Hòa bình có thể đem lại một thứ quý giá nhất: thời gian để suy ngẫm. Và suy ngẫm, như tôi đã học được từ những ngày tháng ở Seoul, là thứ duy nhất có thể giúp chúng ta phân biệt được câu chuyện thật và câu chuyện được dựng lên.